chỉ muốn thương anh chiều anh nuôi anh
Nếu em là một giọt nước mắt trong đôi mắt của anh thì anh sẽ không bao giờ khóc cả, bởi vì anh không muốn mất em. 32. Người ta chỉ mất vài giây để nói lời yêu. Nhưng mát cả đời chỉ để chứng minh cho điều ấy. Và anh tin anh đã vừa làm được điều ấy. 33.
Truyện Chỉ Muốn Thương Anh, Chiều Anh, Nuôi Anh - Chương 57 với tiêu đề 'Ngoại truyện 4' Hiện menu doc truyen. Danh sách .
CHỈ MUỐN THƯƠNG ANH, CHIỀU ANH, NUÔI ANHTác giả: Túy Hậu Ngư CaThể loại: Ngôn tình, Quân nhân, Trâu già gặm cỏ non, Hài Hước, Sủng, Ngọt, HESố chương: 53
Mị không sở hữu manga.mị sẽ Edit ở quyển nàyĐọc bên kia rồi thì không nhất thiết phải đọc bên này đâu.Bản dịch ở đây có chút khác so với bản gốc ở bên kia.cái này thì mị chủ yếu làm cho vui thôi, chứ việc edit lâu lắm ấy.(cảnh báo:không ra chap thường xuyên) -ĐỪNG BÊ BẢN DỊCH CỦA MỊ ĐI MÀ KHÔNG
Anh lịch sự mở cửa cho tôi rồi nhanh chóng vào xe khởi động rồi xoay vô lăng lao vun vút, mặt anh ánh lên vẻ u sầu, nhưng quyến rũ đến lạ thường. Tôi cảm nhận được sự cô đơn trong ánh mắt anh, chỉ là tôi không thể hiểu, lý do là gì.
Warum Flirten Männer Mit Anderen Frauen. Nhuế Ngạn lại đẩy Trác Lương đi sang bên đường, thuận tiện nhìn thoáng qua xe lăn của anh, chiếc xe lăn này vừa trông đã biết rất đắt đỏ, mặc dù bây giờ xe lăn không đắt cũng chạy bằng điện, nhưng nhìn bộ dáng của Trác Lương, chắc hẳn anh sẽ không không học được hay trong lòng không thể chấp nhận đây?Trong lòng Nhuế Ngạn khó Bân Tử tới rất nhanh, một chiếc Jetta che biển xế thấy chân Trác Lương không tiện, vì thế xuống xe định hỗ trợ, Trác Lương rũ mắt lạnh nhạt nói một câu “Không cần đâu.”Tài xế sửng sốt, chưa kịp phục hồi lại tinh thần, Trác Lương đã chống một tay ra sau ghế, một tay chống lên lưng ghế, hai tay dùng sức, nhấc người ngồi vào ghế xế tán thưởng “Cánh tay anh khoẻ…”“Bác tài…” Nhuế Ngạn cắt ngang lời anh ta, đóng cửa xe lại, “Phiền anh cất vào giúp tôi với.” Nhuế Ngạn chỉ vào xe xế vội vàng đi tới giúp Nhuế Ngạn cất xe lăn vào trong đi chưa được bao lâu, Bân Tử lại gọi tới.“Anh lớn, anh đi đâu thế, để em bảo Đại Tề đón anh.”“Không cần đâu, các cậu đừng xen vào, tìm một nơi không có camera rồi cho chúng tôi xuống là được.”“Anh lớn……”“Việc sau đó cậu xử lý giúp tôi nhé, cứ như vậy đi, cảm ơn, Bân Tử.” Bân Tử sẽ không hỏi đã xảy ra việc gì, chỉ biết giúp anh giải quyết tốt hậu quả, đây là sự ăn ý hình thành được từ từng ấy năm bộ đội tới Lương trả điện thoại cho Nhuế Ngạn, thuận miệng hỏi “Tiếp theo chúng ta sẽ đi đâu?”“Dạ?” Nhuế Ngạn bị anh hỏi chợt sửng sốt, sau đó nhanh chóng phản ứng lại, khẽ nói, “Chú Tiểu Trác, chú về Khương Yển với cháu được không ạ?”“Hỏi chú á?” Trác Lương liếc cô một cái, “Cháu hỏi thế có nghĩa là chú có quyền được lựa chọn đúng không?”Nhuế Ngạn nhìn anh, chột dạ sờ tai, cầm điện thoại gọi cho Ngải Tiểu Á.“Tiểu Á à, tối nay tớ có việc gấp phải về Khương Yển, thời gian này không có xe buýt, cậu xem có thể tìm giúp tớ một chiếc xe để đi nhờ về được không?” Ngải Tiểu Á thường xuyên ra ngoài, trong máy lưu rất nhiều số điện thoại của tài nhờ xe theo lời Nhuế Ngạn nói là xe chở khách đường dài tới Vân Ninh chứ không phải đi xe này xe có thể là xe taxi cũng có thể là xe đen, nhưng giá cả rẻ hơn xe taxi gọi bên ngoài rất nhiều, nếu may mắn, có đôi khi cũng chỉ bằng giá của xe gọi xe bên ngoài, có lẽ giá phải bằng mười đến hai mươi cái xe nữa lộ trình xa như vậy, cũng chưa chắc có xe taxi bằng lòng Tiểu Á không hỏi Nhuế Ngạn tại sao lại sốt ruột trở về như thế, mười phút sau đã nhắn tin tức của tài xế Ngạn và Trác Lương xuống xe trên một con đường hẻo lánh, Nhuế Ngạn liên hệ với tài xế, tài xế tới rất người đã rời khỏi nhà Trác Lương gần một giờ, có lẽ dì Vương đã phát hiện anh biết mất, chắc hẳn nơi đó đang loạn cả Ngạn nhìn thoáng qua Trác Lương, anh ngồi trên xe lăn, lẳng lặng nhìn đèn đường phía xa, không biết đang suy nghĩ cái gì.“Cháu tùy ý tìm một tài xế như vậy có được không ạ?” Vừa rồi anh còn nhờ người xử lý camera quay được cô trong khu đô thị, không để người của nhà họ Trác tìm được anh, hiện tại tùy tiện lên một chiếc xe, liệu có vấn đề gì không.“Không sao đâu, không có vấn đề gì đâu.” Anh chỉ không muốn để người nhà nhìn thấy ai là người dẫn anh đi, nếu đã đi ra, những việc còn lại đơn giản hơn rất Ngạn thấy anh nói chắc chắn như vậy, trong lòng cũng tin anh, tinh thần trở nên thả lỏng Tiểu Á tìm được một chiếc xe taxi muốn chạy về Khương Yển vào tối nay, sau khi tài xế tới, kiểm tra đối chiếu với Nhuế Ngạn, xác định Nhuế Ngạn là người gọi xe bèn xuống dưới hỗ Ngạn âm thầm lắc đầu với tài xế, anh ta khựng lại, Trác Lương đã ngồi vào trong xe như trước xế thuần thục bỏ xe lăn vào cốp xe.“Bác tài, anh chờ tôi hai phút, tôi sẽ quay lại ngay.” Nhuế Ngạn nói với tài xế một tiếng, xoay người chạy vào một hiệu thuốc 24 giờ bên nhanh, Nhuế Ngạn đã xách một cái cái túi nhỏ đi ra, ngồi vào trong bắt đầu khởi hành, chạy lên đường cao Ngạn lấy thuốc sát trùng và bông y tế ra khỏi túi, sau đó duỗi tay, khi sắp chạm vào cổ tay của Trác Lương, cô gọi một tiếng “Chú Tiểu Trác.”Từ khi lên xe Trác Lương luôn nhìn ra ngoài cửa sổ, nghe thấy tiếng gọi, anh quay đầu lại, nhìn thứ cô cầm trong tay, biết ngay cô muốn làm gì.“Không cần đâu, không phải chuyện gì lớn, chỉ là một vết thương nhỏ thôi.”Nhuế Ngạn không nói gì, một tay cầm đồ, một tay đặt bên cổ tay anh, không hề nhúc rồi Trác Lương đã chứng kiến được sự cố chấp của cô, bất đắc dĩ vươn tay Ngạn bật đèn ghế sau, đặt tay anh lên nhìn thấy vết thương này, Nhuế Ngạn vẫn cảm thấy sợ, miệng vết thương còn sâu hơn cô dự đoán, có lẽ khi con dao rơi xuống đã bị trật, không cắt vào động mạch nhưng vẫn chảy rất nhiều Ngạn nhìn liếc qua chiếc quần đen của Trác tay của anh luôn đặt trên đùi, chiếc quần kia chỉ sợ đã bị thấm đẫm tối nay cô không đi, không đúng lúc nhìn thấy cảnh vừa rồi, có phải con dao kia sẽ cắt vào cổ tay, sau đó…Nghĩ đến khung cảnh đầy máu tươi đó, Nhuế Ngạn run lập lấy bông y tế thấm thuốc sát trùng tiêu độc rồi lau cho anh, sau đó dùng băng gạc quấn vài vòng vào cổ tay anh, bấy giờ Nhuế Ngạn mới thả tay anh thu tay về lại không nhịn được chạm vào chân anh một cái. “Hửm?” Trác Lương liếc nhìn Ngạn cảm nhận được đầu ngón tay ướt đẫm, miễn cưỡng cười cười, dời tầm Lương cúi đầu nhìn thoáng qua bao băng gạc trắng quấn quanh cổ tay, hơi hoảng vừa rồi Nhuế Ngạn không đi, có phải con dao kia sẽ thật sự cắt xuống không?Xe chạy như bay trên đường cao tốc, khó thể nhìn rõ phong cảnh hai bên, chỉ có bóng đêm bị bỏ lại phía sau, cùng với ánh sáng thấp thoáng của khu dân cư phía không biết xe đi được bao lâu, Nhuế Ngạn lặng lẽ liếc anh, Trác Lương tựa đầu vào lưng ghế, quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, không hề nhúc khi trải qua chuyện rối loạn ban nãy, lúc này Nhuế Ngạn mới có cơ hội nhìn người trước gầy hơn nhiều so với năm cô gặp anh ở trong quân ngũ, khi đó anh không mập, lại cường tráng, cả người tràn ngập sức mạnh, mà lúc này, lại khiến Nhuế Ngạn cảm thấy thon đàn ông đứng trên sân huấn luyện hấp dẫn mọi ánh mắt và vỗ tay của binh lính, anh đứng ở nơi đó, ngược ánh mặt trời, trong mắt ánh vẻ khinh thường, trên mặt tràn ngập kiêu ngạo, không để ai vào mắt…Khí phách đàn ông, đúng vậy, đó là khí phách đàn đó hơn hai mươi tuổi, mặt mũi nom rất đẹp, người tràn đầy khí phách đàn ông, khi cô gọi anh là chú, rõ ràng rất khó chịu, lại cố gắng chịu đựng không phản bác, trước nay Nhuế Ngạn chưa từng nghĩ tới sẽ có một ngày anh lại đi đến bước tự nhiên, Nhuế Ngạn cũng chẳng ngờ rằng anh và cô sẽ gặp lại nhau trong hoàn cảnh này, người mà xưa nay cô đều phải ngửa đầu nhìn, hiện tại cô lại phải cúi đầu, thậm chí ngồi xổm xuống mới nói được với cảm xúc tuyệt vọng này rất dễ phá hủy một mắt Nhuế Ngạn đỏ ửng, cố gắng chịu đựng lắm mới không để nước mắt rơi xuống.“Cô gái, sao tối muộn thế này rồi hai người còn về Khương Yển, sáng sớm mai ngồi xe buýt cũng được mà.” Buổi đêm buồn tẻ làm tài xế cảm thấy nhàm chán, bèn bắt đầu nói chuyện phiếm.“Ngày mai tôi còn phải về trường đi học, ngồi xe buýt sẽ không kịp hai tiết đầu.” Nhuế Ngạn lặng lẽ dụi dụi mắt, thuận miệng nói xong cô mới nhớ ra ngày mai là cuối tuần, không phải đi học.“Ồ, cô là sinh viên hả, đại học?” Có lẽ tài xế cũng hồ đồ, không nhận ra có chỗ nào không đúng.“Đúng vậy, tôi lên năm ba rồi.”“Cô học chuyên ngành gì thế?”“Phát thanh viên.” Nhuế Ngạn vừa nói vừa mở ba lô lấy áo khoác ra phủ lên chân Trác Lương.“Ồ, phát thanh viên à, thế thì là người dẫn chương trình rồi, có phải sau này sẽ đến làm MC cho đài truyền hình không?” Tài xế rất hưng phấn, “Biết đâu sau này cô lại trở thành người nổi tiếng giống như những ngôi sao nghệ sĩ đó.”“Bác tài cứ nói đùa.” Nhuế Ngạn cười xế kia rất thích nói chuyện, Nhuế Ngạn câu được câu không đáp lời, Trác Lương không có động tĩnh gì, Nhuế Ngạn cũng chẳng thể nhìn ra anh đã ngủ hay nay Nhuế Ngạn đã bôn ba cả ngày, tinh thần lại luôn căng thẳng cao độ, hiện tại ngồi trong xe, thân xe hơi xóc nảy mang đến tác dụng thôi miên, mí mắt không khỏi khép xế thấy Nhuế Ngạn không có hứng thú nói chuyện bèn mở nhạc nhạc vừa phát ra, Nhuế Ngạn bất đắc dĩ.“Bác tài, tối muôn lái xe vốn đã vừa buồn ngủ lại mệt, bây giờ bật nhạc Phật, anh không sợ ngủ mất à?”“Không sợ.” Tài xế vui vẻ, “Tôi tin Phật, nhất là lúc lái xe vào buổi tối, nghe loại nhạc này, trong lòng cũng kiên định.”Nhuế Ngạn nghe anh ta nói mà dựng tóc gáy, nhưng loại nhạc này quá dễ thôi miên, Nhuế Ngạn dần nhắm mắt lại trong tiếng “Nam mô uống la đát kia đa la đêm gia nam mô a lị gia bà Lư yết đế thước bát la gia bồ đề tát đà bà gia”.Dù rằng Nhuế Ngạn rất mệt, nhưng ngủ lại rất nhẹ, vừa nhắm mắt lại đã bắt đầu nằm mơ, trong mơ tất cả đều là cổ tay và máu, còn có khuôn mặt tái nhợt của Trác Ngạn định đi lên đè xuống miệng vết thương của anh, nhưng làm thế nào cũng không được, trơ mắt nhìn anh càng ngày càng xa, Nhuế Ngạn muốn gọi anh, giọng nói lại như bị thứ gì đó ngăn chặn, làm thế nào cũng không phát ra Nhuế Ngạn ướt đẫm mồ hôi, giật mình bừng tỉnh, ngồi dậy, chiếc áo trên người cô theo động tác ngồi dậy mà trượt xuống.“Cháu mơ thấy ác mộng à?” Trác Lương hỏi Ngạn vẫn còn đắm chìm vào cảnh trong mơ, cứng đờ quay đầu lại, đối diện với đôi mắt của Trác bóng đôi mắt vô cùng bình thản không gợn sóng, không buồn không hề giống với ánh mắt sáng ngời thậm chí mang theo sự cuồng vọng trong trí nhớ của ngồi đó, như ngồi trong một thế giới khác, mơ hồ mà xa cách khiến người khác duỗi tay cũng với không Ngạn nhặt áo lên, không chỉ có áo khoác của cô, còn có áo khoác của Ngạn đưa áo của anh cho anh, giọng khản đặc “Chú mặc vào đi ạ, đầu thu rồi, buổi tối rất lạnh.”Trác Lương không nói gì, nhận lấy áo khoác mặc Ngạn nhìn đồng hồ, đã 1 giờ sáng.“Bác tài, còn bao lâu nữa thì tới nơi ạ?”“Chậm nhất chưa đến nửa giờ nữa là xuống cao tốc rồi, hai người đi đâu, tôi đưa hai người đến cửa nhà.”“Khu đô thị Lục Dương ạ.” Nhuế Ngạn nói tên khu đô Ngạn không ngủ tiếp, lấy một chai nước khoáng trong túi ra đưa cho Trác Lương “Chú Tiểu Trác, chú uống nước đi.”“Cảm ơn cháu.” Trác Lương nhận lấy, song lại không uống, chỉ cầm trong tay. “Bây giờ chúng ta tới nhà cháu ạ, cũng không thể nói là nhà cháu được, căn hộ ở khu đô thị Lục Dương trước đây là của cậu nhỏ, nhưng sau đó cậu lại cho cháu, khi nào nghỉ cháu sẽ ở nơi đó, chú tạm ở…” Nhuế Ngạn dừng lại một chút, “Chúng ta tạm sống ở đây một thời gian được không ạ?”“Được chứ.” Trác Lương gật đầu, “Cảm ơn cháu, Nhuế Ngạn.”“Chú Tiểu Trác đừng khách khí.”*****Khi xe taxi tới khu đô thị Lục Dương đã là hai giờ sáng, Nhuế Ngạn trả tiền, đẩy Trác Lương vào trong khu đô hộ có một tầng, một hơn một trăm mét vuông, hai phòng chính hai phòng ngủ, còn có một cái sân đó, Lục Liễm định mua để bản thân ở, căn hộ đã được trang hoàng tươm tất, mọi thiết bị gia dụng đồ điện đều rất đầy đủ, nhưng sau đó lại nhập ngũ, không ở năm nay, tuy Nhuế Ngạn ở tại trường, nhưng ngày nghỉ, ngày lễ tết đều đến đây sống, trong 1 học kỳ, thỉnh thoảng cũng sẽ về ở hai dù không sống ở đây, nhưng phí điện nước phí gas phí internet, Nhuế Ngạn vẫn trả đầy đủ, cậu nhỏ bảo cô hãy coi ngôi nhà này như nhà của mình, nếu thế thì trong nhà sao có thể không điện không nước chứ?Đây là nơi duy nhất thuộc về cô, cũng là nơi duy nhất cô có thể đặt Ngạn đẩy Trác Lương vào, bật hết tất cả đèn trong phòng lên, nhìn thấy ngôi nhà được đèn chiếu sáng, Nhuế Ngạn mới thấy yên tâm.“Chúng ta ở đây có được không ạ?” Nhuế Ngạn không nhịn được hỏi lại Trác Lương một lần Lương cũng trả lời cô “Làm phiền cháu rồi, Nhuế Ngạn.”“Không phiền đâu ạ.” Nhuế Ngạn cười với anh, đẩy anh vào phòng ngủ chính, “Chú ở phòng này nhé.”Trác Lương không từ chối ý tốt của cô, vừa rồi anh đã nhìn thoáng qua căn phòng này, phòng ngủ chính có vệ sinh riêng, quả thật rất phù hợp với Lương đi vội vàng, không mang theo gì cả, không chỉ quần áo, ngay cả điện thoại ví tiền cũng không mang, chỉ cầm theo cái gậy thứ không muốn mang đi lại không thể không Ngạn tìm được một cái áo thun màu trắng và quần đùi trong tủ “Đây là quần áo của cậu nhỏ, tuy đã cất năm sáu năm, nhưng vẫn còn mặc được, chú Tiểu Trác tạm chấp nhận một đêm đi ạ, ngày mai cháu sẽ mua đồ mới giúp chú.”Nhuế Ngạn nhìn vào WC, lại nhìn Trác Lương, suy nghĩ một lát, khẽ mỉm cười “Vậy chú Tiểu Trác tự tắm rửa nhé, cháu đi đun nước đây.”Thật ra Nhuế Ngạn rất muốn hỏi rằng anh có cần cô hỗ trợ hay không, nhưng lời này tới bên miệng lại chẳng thể nói nên lời, chỉ sợ anh có ngã vỡ đầu chảy máu cũng không muốn người khác tới hỗ Ngạn vào phòng bếp đun nước, nghĩ đến buổi tối chàng trai kia trước khi rời đi có nói “Anh hai vẫn chưa ăn tối”, cô mở ra tủ lạnh hè cô có ở lại đây mấy ngày, sau khi khai giảng thì không về nữa, tủ lạnh chẳng còn thứ gì, nhưng cũng may còn hai gói mì ăn Ngạn đun nước trong nồi, thật sự không yên lòng, đi đến trước cửa phòng ngủ nghe ngóng động tĩnh bên có tiếng nước, không có tiếng Ngạn dựa vào tường, cô không thể tưởng tượng được mấy tháng nay anh đã sinh hoạt như thế nào, vừa nghĩ tới lại cảm thấy khó Ngạn cứ dựa vào như thế, nhìn đèn tường, không biết do mệt hay buồn ngủ, cả người hơi lâng biết qua bao lâu, cửa phòng mở ra, Trác Lương đẩy bánh xe lăn Ngạn nhìn vào đèn trong thời gian dài, vừa quay đầu, chợt cảm thấy nhòe mắt, chớp chớp một lát mới bắt đầu nhìn Lương đã thay áo thun và quần đùi, trên tóc còn dính bọt nước, cánh tay và đùi lộ bên ngoài cũng hơi gian tiếng nước chảy trong WC vang lên khá ngắn, không đủ để tắm rửa, có lẽ chỉ lau anh cần tắm thì phải làm sao đây?Nếu muốn đi WC thì phải làm gì bây giờ?Nhuế Ngạn nghĩ vậy, cảm giác khó thở vừa rồi càng nghiêm trọng hơn.“Thật ra chân chú không hẳn là hoàn toàn không có cảm giác, tuy vô lực, nhưng đùi phải vẫn tốt hơn trái, nếu chống gậy, một số việc… Vẫn có thể tự làm được, cho nên cháu đừng quá lo lắng.” Dường như Trác Lương đã nhìn thấu suy nghĩ của cô, bình thản mở vậy ư? Vì vậy nên phải mang theo gậy sao?Nhưng trông anh có vẻ rất ghét cái gậy kia Ngạn không biết trả lời như thế nào, đứng thẳng người “Chú Tiểu Trác, trong nhà chỉ có mì gói, cháu nấu cho chú nhé.” Trực giác của cô cho biết anh không hề thích thảo luận với người khác về chân của mình.“Được, cảm ơn cháu.” Trác Lương đã không ăn cơm gần một ngày rồi, không định từ Ngạn đi vào bếp, nước trong nồi đã sắp cạn, nếu cô vào muộn hai phút, có lẽ sẽ cháy nồi Ngạn đổ thêm nước, sau đó ra ngoài hỏi “Chú Tiểu Trác ơi, chú thích mì cứng hay mềm? Nước canh nhiều hay ít ạ?”“Nấu mì ăn liền cũng phải chú ý nhiều như vậy hả?” Trác Lương quay bánh xe lăn đi tới trước cửa phòng bếp nhìn cô.“Đương nhiên ạ, mì cứng thì sẽ dai hơn, nước canh ít thì hương vị sẽ đậm đà hơn ạ” Nhuế Ngạn xé gói mì thả mì vào trong nồi.“Vậy cháu thích ăn loại nào?”“Cháu thích ăn dai sợi, nước dùng đậm đà hơn.”“Cho chú giống cháu đi.” Đây là lần đầu tiên Trác Lương biết nấu mì gói cũng có thể đa dạng như thế, ở bộ đội khi ăn mì gói đều trực tiếp úp bằng nước sôi, úp vài phút rồi ăn luôn, anh thật sự chưa từng nghiên cứu nên nấu cứng mềm hay dùng nhiều ít nước canh.“Nếu có thêm trứng gà với rau dưa thì càng tốt, hương vị sẽ càng thơm ngon, chú Tiểu Trác, trứng gà chú thích ăn chín hẳn hay để lòng đào ạ?”“…Có trứng gà hả?” Trác Lương ngập ngừng vài giây mới hỏi.“… Không có ạ.” Nhuế Ngạn nhếch miệng, cười gượng một tiếng, vừa rắc gia vị vào, vừa nói, “Chúng ta tưởng tượng một chút cũng được mà.” Cô phát hiện hóa ra Trác Lương rất độc miệng, mỗi lần nói chuyện đều khiến người khác cứng xúc đè nén nặng nề của Trác Lương vì nụ cười của cô mà giảm bớt, đã hơn nửa năm qua, anh chưa từng cảm thấy thèm ăn, nhưng vào giây phút này, anh lại đột nhiên chờ mong vào bát mì gói còn chưa ra khỏi nồi kia.
Đồ ăn Du Hi đặt đến rất nhanh, Nhuế Ngạn chẳng có khẩu vị gì, ăn một lát đã không ăn được là đầu mùa đông, trong nhà ấm áp, uống một cốc sữa nóng, lại ăn thêm ít cơm, cả người được thả lỏng.“Không còn sớm nữa, cháu đi ngủ đi.” Trác Lương thấy Nhuế Ngạn có vẻ mệt mỏi, Ngạn nhìn vào căn phòng ngủ tối đen như mực, lại nhìn người ngồi bên cửa sổ ngoài phòng khách, đắm mình dưới ánh đèn vàng ấm áp, do dự một lát, cầm cái đệm đi tới.“Cháu… Ngồi với chú một lát nhé.” Nhuế Ngạn đặt tấm đệm bên xe lăn, ngồi kế bên chân nãy Nhuế Ngạn quả thật đã bị kinh hãi, nhớ lại mà vẫn thấy sợ không thôi, hiện giờ cô chỉ muốn ở bên Trác Lương, muốn đặt anh trong phạm vi tầm mắt của cô, như thế trong lòng cô mới cảm thấy an người đều không nói chuyện, lẳng lặng dựa vào phòng gió lạnh gào rít, trong phòng ấm áp như xuân, Nhuế Ngạn cảm thấy mí mắt càng ngày càng nặng, không nhịn được nhích lại gần Trác Lương, cuối cùng không rõ thế nào mà lại gối đầu lên đùi người khác có cảm giác an Lương cúi đầu, cô rất gầy, vết đỏ trên mặt còn chưa hoàn toàn tiêu sưng, cả người cuộn tròn bên anh trông có vẻ vừa đáng thương lại bất Lương như có như không thở dài một hơi, có một số thứ dường như đã phát triển theo hướng anh không thể kiểm lúc mơ màng, Nhuế Ngạn như được về lại rất nhiều năm trước đó hình như cô đang học cấp hai, đúng, chính là cấp hai, khi đấy đồng phục học sinh có màu xanh viên gọi cô lên phòng, chú hai đứng ngoài cửa chờ cô, nói cho cô biết, bố mẹ cô xảy ra tai nạn xe cộ, đã không còn nữa tượng của Nhuế Ngạn về bố mẹ chỉ dừng lại ở mỗi năm Tết đến bọn họ sẽ về nhà ông bà nội tặng cô quần áo mới, ở lại dăm ba ngày, sau đó biến như vậy, sau này đón Tết cô sẽ không còn được gặp lại bọn họ, kể cả mỗi năm chỉ có dăm ba ngày cũng không có đó là một năm gà bay chó sủa, nghe nói bố mẹ Nhuế Ngạn mua gói bảo hiểm lớn, chú hai chú ba và cả nhà cô ruột đều tranh nhau nhận nuôi cô, cô bắt đầu thay phiên đến nhà từng người ở, mỗi lần đến bọn họ đều nâng niu cô như của quý, hy vọng cô sẽ chấp nhận một trong số họ nhận nuôi, như vậy bọn họ có thể danh chính ngôn thuận nhận được số tiền bảo hiểm về sau, đòi nợ tới, số tiền bảo hiểm của bố mẹ Nhuế Ngạn không đủ để trả nợ, từ đó Nhuế Ngạn trở thành sao chổi, trở thành đối tượng mọi nhà né tránh, không còn ai muốn nhận nuôi cô, coi cô thành nỗi phiền toái có tránh còn không nhờ ở đậu và lòng người nóng lạnh là những điều Nhuế Ngạn cảm nhận được sâu sắc nhất trong hai năm đời rất khó đi, lúc cần che chở lại bị vùi dập trong mưa gió, khi những người bạn cùng trang lứa đều được bố mẹ yêu thương chiều chuộng, mỗi ngày đến trường chỉ bàn tán xem hôm nay mặc gì chơi gì, bàn xem sau này sẽ học trường gì, làm nghề gì, Nhuế Ngạn lại cảm thấy sống cũng chẳng còn ý nghĩa gì đường dưới chân đã là một vũng bùn lầy, nào còn tương lai để bước tiếp?Nhuế Ngạn nghiên cứu tất cả các cách chết, chết như thế nào mới tốt nhất, không dính líu đến bất cứ ai, không gây phiền phức cho bất kỳ ai, tốt nhất là không ai Ngạn ôm bảng vẽ tìm đến một vùng nông thôn xa xôi, quyết định kết thúc cuộc đời ảm đạm của mình tại hợp đến đúng lúc lũ quét làm sạt sở đất, cả thôn đều chìm trong mưa rền gió đội gần đó vội vàng tới cứu trợ những người dân bị mắc kẹt, trong khi tất cả mọi người đều nôn nóng sợ hại, chỉ mình Nhuế Ngạn đi đến nơi sạt lở nghiêm trọng lẽ đây là cơ hội mà ông trời ban cho cô, chết ở đây, không ai biết vì sao, chỉ cho rằng là người bất hạnh gặp phải thiên tai, càng không dính líu đến bất kỳ mưa lạnh lẽo, đất đá vẩn đục, từ mũi từ miệng cô xộc vào, giây phút đó, Nhuế Ngạn cảm thấy cuối cùng bản thân cũng được giải thoát, không bao giờ phải băn khoăn lưỡng lự, không bao giờ phải bất lực, không bao giờ phải cô đơn không nhà để về khi hôn mê, cô được một ai đó kiên cường kéo lại từng trong bóng tối. Đó là lần đầu tiên Nhuế Ngạn gặp Trác Lương, một người lính trẻ, siết chặt lấy tay cô, khớp xương rõ ràng, khỏe khoắn đanh thép, anh nhìn cô dưới màn mưa lớn, quát cô “Cô có bị làm sao không đấy? Không đợi ở chỗ an toàn mà chạy lung tung làm gì?”Nhuế Ngạn bị anh quát đến im thin thít, Trác Lương cõng cô đi dưới trời mưa to, giọng nói mang theo hơi lạnh thấu xương “Cô ngoan ngoãn đứng đó đợi cứu viện đến cho tôi, nếu muốn chết thì cút ra xa, tìm chỗ nào không có người ấy, đừng cản trở chúng tôi cứu người khác.”Nhuế Ngạn được anh vớt ra khỏi nước lạnh, cả người vừa lạnh vừa cứng, chỉ biết ôm chặt lấy cơ thể ấm áp bên cạnh theo bản đã sụt lún, xe không vào được, mọi người cũng không ra được, chỉ có thể đứng đợi cứu viện tại ngày hai đêm, quân đội đến cứu viện không ngừng cứu lấy những người dân gặp nhiều người dân trong thôn bị thương, có vài người đã chết, mỗi phút mỗi giây, Nhuế Ngạn đều có thể nghe thấy tiếng người khóc, khóc than cho người thân, cũng khóc cho quê nhà đã bị phá hủy hoàn toàn của Ngạn nhìn thấy hết toàn bộ, chẳng còn tâm trạng đi tìm chết nữa mà giúp đỡ bộ đội phát nước và thức tìm thấy Trác Lương đang ngả lưng nằm ngủ trước một thân cây lớn bị là người này đã cứu Ngạn đặt một chai nước kèm gói mì tôm xuống bên cạnh anh, đúng lúc chuẩn bị rời đi, người đó mở Ngạn ngại đối mặt với anh, xoay người bước đi.“Cô quay lại đây.” Giọng nói khản đặc của người phía sau đượm vẻ mỏi Ngạn dừng bước quay người nhìn Lương vỗ xuống vị trí bên cạnh “Ngồi xuống, tôi có chuyện muốn hỏi cô.”Nhuế Ngạn dè dặt bước tới, có lẽ lúc ấy bị anh mắng quá nặng lời, trong lòng sợ hãi nên ngoan ngoãn đi tới ngồi xuống bên cạnh anh.“Muốn chết hử? Sống rất mệt?” Trác Lương lười nhác dựa vào cây, híp mắt nhìn cô, lúc ấy chính cô chủ động đi vào trong dòng nước kia, không kêu cứu, không giãy giụa, rõ ràng là quyết tâm tìm đến cái chết.“Không.” Nhuế Ngạn ôm lấy hai đầu gối lắc đầu, khẽ nói, “Không phải rất mệt, mà là vô cùng mệt, sống vô cùng mệt, không biết sau này nên tiếp tục như thế nào.” Cô vốn đã không còn bố mẹ, người thân tránh cô như rắn rết, bà nội trước đây còn hiền hòa với cô bây giờ cũng chỉ biết quở trách, cuộc sống của cô chẳng mấy rực rỡ, nay lại càng thêm ảm đạm thảm là cọng rơm cuối cùng đè chết con lạc Lương gật đầu, duỗi dài chân, chỉ vào thôn làng cách đó không xa bị nước lũ bao phủ, cùng với đó là những người dân đang rất bi thương “Đúng vậy, con người sống rất mệt, có những người có vô vàn nguyên nhân để chết, lại rất khó tìm được một lý do để sống.”Nhuế Ngạn cười khổ một tiếng, rút khăn tay trong túi, mở chai nước khoáng, đổ ra một chút để thấm ướt khăn, cầm tay anh nhẹ nhàng lau lên vết thương.“Khỏi cần xử lý, lát nữa lại nứt ra thôi.” Trác Lương rút tay về.“Chờ đến lúc nó nứt ra rồi nói sau.” Nhuế Ngạn cố chấp cầm lấy tay anh, buộc chặt khăn, lại nói nhỏ, “Bây giờ tôi không muốn chết nữa rồi.”“Vì sao?” Trác Lương ngạc nhiên liếc cô một cái, nhướng mày.“Tôi đã từng chết một lần rồi.” Nhuế Ngạn mím môi, giọng điệu chua xót, “Từng chết một lần nhưng không thành, giờ không muốn chết, muốn sống, cũng coi như không uổng công anh đã cứu tôi.”“Trẻ nhỏ dễ dạy đấy.” Trác Lương thu tay về, “Nếu cô còn muốn chết lần thứ hai, tôi nhất định sẽ thờ ơ lạnh nhạt, không cứu cô nữa, lần đầu tiên cứu cô tôi cũng đã không mấy tình nguyện rồi, cứu người không biết quý trọng tính mạng để làm gì chứ? Lỡ đâu cũng kéo theo cả mạng mình vào thì phải làm sao?”Nhuế Ngạn không nhịn được bật cười, một người vừa mới cứu cô trước đấy không lâu, hiện tại cũng đang nỗ lực cứu thêm nhiều người khác nữa, nói ra những lời này thật sự rất buồn cười.“Cô đến đây để vẽ tranh phong cảnh à?” Trác Lương lại hỏi cô, “Tôi nghe thấy người dân trong thôn nói cô mang dụng cụ đến đây để vẽ tranh, cô học mỹ thuật hả?”“Không phải.” Nhuế Ngạn ngượng ngùng lắc đầu, “Tôi chỉ tìm bừa một lý do thôi, vì thế mà mang bảng vẽ tới chứ tôi không biết vẽ.”Trác Lương liếc nhìn cô, im lặng một lát, thốt ra một câu “Cô siêu thật đấy, ngay cả lúc định đánh mất bản thân mình cũng phải đóng giả nhân vật nào đó.” “……” Nhuế Ngạn nhìn chú bộ đội trông giống một tên côn đồ hơn cả bộ đội trước mặt, “Tôi là một người đi khám phá hồng trần, anh không sợ kích động đến tôi à?”“Kích động đến cô?” Trác Lương đặt cọng cỏ bên khóe miệng, đôi mắt khép lại, “An ủi cô ấy à? Cô nhóc, sống cho tốt đi, cô còn nhỏ, rất nhiều việc còn chưa trải qua, cô cho rằng mình bây giờ rất bi thảm ư? Con đường sau này còn bi thảm hơn cô bây giờ hàng nghìn lần, cho nên đừng vội chết, khổ còn chưa chịu hết, cô không cảm thấy đáng tiếc sao?”“……”Trác Lương móc bao thuốc lá ra khỏi túi, phơi thuốc lá bị ướt sang bên cạnh, sau đó xé một mảnh bao thuốc bị ướt ra, lại lục tìm ra một cây bút trong túi, co chân dài lên, đặt vỏ bao thuốc trên đùi, bắt đầu vẽ vào đó.“Cô nhóc, đừng tùy tiện giả mạo họa sĩ, để chú bộ đội cho cháu biết thế nào mới là nghệ thuật gia chân chính.”Nhuế Ngạn thò đầu sang, trông thấy Trác Lương mới chỉ vẽ vài nét bút đã phác họa ra được một chú bộ đội hoạt chỉ ít ỏi vài nét bút, vài đường cong đơn giản tạo nên một bức tranh hoạt hình, nhưng có thể nhìn ra anh biết vẽ Lương cầm tay cô, đặt vỏ thuốc vào tay cô, hai ngón tay khép lại, lười nhác đặt tay lên trán làm tư thế chào, “Cô nhóc, chú bộ đội sẽ vĩnh viễn ở bên cô.”Mười bảy năm ngắn ngủi của Nhuế Ngạn, lần đầu tiên gặp được ánh sáng, chiếu sáng cuộc đời cô.“Nhuế Ngạn.” Trác Lương vỗ nhẹ lên mặt người đang gối đầu trên đùi anh, “Đã khuya rồi, cháu vào phòng ngủ đi.”Trác Lương cảm nhận được tay mình ươn ướt, sửng sốt một lát, khóc?“Nhuế Ngạn.” Trác Lương ôm lấy bả vai Nhuế Ngạn, nâng cô dậy, vén mái tóc dài trên mặt cô lên, “Làm sao vậy? Cháu khó chịu ở đâu à?”Nhuế Ngạn nhìn người đàn ông trước mắt, lần đầu tiên cô gặp anh, khi đó trên người anh vẫn còn vương nét trẻ con, lúc nói chuyện vừa biếng nhác lại du côn, khác hẳn với người lạnh lùng không thích nói chuyện theo lời thành viên trong WeChat, có lẽ cũng khác với người chững chạc nho nhã hiện cho dù anh có như thế nào cũng đều mang lại những thay đổi lớn trong cuộc sống của cô, cho cô hy vọng, cho cô chỗ dựa, cũng cho cô lòng dũng cảm đối mặt với cuộc xăm hình trên vỏ bao thuốc lên xương quai xanh, chú bộ đội vĩnh viễn ở bên cô đó!Có anh ở bên, cô không còn một mình nữa rồi!Nhuế Ngạn nén nước mắt ngồi quỳ bên người anh, đầu óc nóng lên, ma xui quỷ khiến mà duỗi tay ôm lấy mặt anh, hôn anh ấm áp, hơi thở cũng ấm áp, cả người tràn ngập hơi ấm, Nhuế Ngạn nhắm mắt lại vươn đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm môi Ngạn nhớ tới buổi đêm với giấc mơ kì lạ kia, cô sai rồi, hương vị của anh không giống kem, anh còn ngon hơn cả thở quấn quýt bên nhau đồng thời trở nên dồn dập, không biết tiếng tim đập của anh đã khiến Nhuế Ngạn thức tỉnh, Nhuế Ngạn bỗng nhiên phục hồi lại tinh thần, cô vừa hôn chú Tiểu Trác?Nhuế Ngạn buồn phiền nhắm mắt, đầu óc cô hôm nay thật sự không tỉnh táo rồi, sao lại có thể làm ra chuyện mất não như vậy giờ phải làm sao đây?Nhuế Ngạn buông tay, lùi ra sau mấy bước, không biết nghĩ gì lại duỗi tay xoa môi Trác Lương bình tĩnh nhìn mặt cô dần ửng đỏ, mãi cho đến khi tựa bếp lửa cháy ba ngày ba đêm, sau đó cô ra vẻ bình tĩnh nói với anh một tiếng “Chú Tiểu Trác à, cũng khuya rồi, cháu đi ngủ trước đây, chú cũng nghỉ ngơi sớm đi ạ.”Sau đó cô đứng lên cúi đầu chạy vào phòng ngủ, chẳng may va phải vách tường ngoài phòng khách tạo thành một tiếng vang lớn, anh nghe mà cũng thấy Ngạn ôm đầu chạy vào trong phòng, đóng cửa phòng “Rầm” một phòng trở nên yên tĩnh, sau khi trầm lặng thật lâu, Trác Lương mới giơ tay sờ lên nơi vừa bị cô hôn chương 23
Tên gốc Liền tưởng thương ngươi, sủng ngươi, dưỡng ngươi/ 就想疼你宠你养着你Thể loại Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Đô thị tình duyên, Nam tàn tật, Nữ trầm cảm, chương 53 chương + 6 PNNgày mở hố 01/01/2020Ngày đóng hố 01/10/2020Nhân vật chính Trác Lương, Nhuế NgạnEditor tieucute Hạ Cẩm VânPoster Chị đẹp... Manh Manh Văn ánNhị thiếu gia nhà họ Trác đã tham gia quân ngũ vừa mới trở chân bị thương, tàn tật vĩnh viễn, nửa đời còn lại xác định sẽ gắn bó với xe gia vì mong mỏi có thể kéo dài con cháu, nhất quyết cưới vợ cho Trác nhị thiếu Ngạn nghe vậy, nhân lúc trăng mờ đêm đen, bắt cóc Trác gia nhị thiếu gia khi bắt cóc, Nhuế Ngạn mới bắt đầu đau đầu, cô vẫn đang là sinh viên, phải nuôi sống nhị thiếu gia thế nào thứ cô mất đi, chưa từng có, chưa từng nhận được, anh đều cho là hải đăng, chiếu sáng con đường về nhà của editor Đọc bộ này sẽ có suy nghĩ “Tổ quốc thiếu bạn một chú bộ đội” >~< Dù biết đào hố mà chưa lấp là hư, nhưng tớ đã lỡ sa vào sự ngọt ngào đáng yêu của các chú bộ đội rồi, xin hãy để tớ hư thêm một lần nữa nhé huhu
Triệu Khanh Nho kiến nghị với Trác Lương nên tới bệnh viện ở vài ngày trước, kiểm tra cẩn thận lại một lần nữa, sau đó căn cứ vào kết quả kiểm tra để bắt đầu trị hôm sau, Nhuế Ngạn sửa soạn quần áo và đồ dùng cá nhân cho Trác Lương, Triệu Khanh Nho tự mình lái xe đón Trác Lương vào bệnh Lương nhìn Nhuế Ngạn bận rộn sửa soạn đồ đạc cho anh, khuôn mặt nhỏ ủ rũ, chỉ thiếu khắc lên bốn chữ “Cháu không vui vẻ”.“Nhuế Ngạn, lại đây.” Trác Lương vẫy tay với Ngạn đi tới, cúi đầu nhìn mũi chân không nói lời nào.“Mấy ngày nay chú không ở nhà, buổi tối ngủ cháu nhớ đóng kỹ cửa sổ, trời tối không nên đi lại bên ngoài…”“Chú đã không ở nhà thì cháu về trường ở vậy.” Nhuế Ngạn đột ngột cắt ngang lời lòng Trác Lương cũng trăm mối ngổn ngang, anh sống chung với Nhuế Ngạn mấy tháng, Nhuế Ngạn nghĩ gì anh hiểu rõ, bỗng dưng chẳng biết nên nói Ngạn biết anh nằm viện để trị liệu thân thể, nhưng anh đi, trong nhà chỉ còn lại một mình cô, trong lòng chợt cảm thấy chua xót.“Cháu đi nộp viện phí đây.”Nhuế Ngạn nói với Trác Lương một tiếng rồi xoay người bước ra khỏi phòng bệnh.“Nhuế Ngạn……” Trác Lương gọi cô vài tiếng nhưng cô lại chẳng nghe Lương thở dài, cầm điện thoại gọi cho Triệu Khanh Ngạn tới chỗ thanh toán viện phí, do tất cả mọi thứ đều nhờ Triệu Khanh Nho chuẩn bị, Nhuế Ngạn cũng không biết phải trả bao nhiêu, đến khi nhân viên báo giá Nhuế Ngạn mới sửng đơn cao cấp, thuốc nhập khẩu, những thứ này đều không lúc Nhuế Ngạn định gọi Ngải Tiểu Á mượn gấp một số tiền, một bàn tay giơ vào cửa sổ “Quẹt thẻ cho tôi.”“Vâng, bác sĩ Triệu.” Nhân viên thu ngân nở một nụ cười duyên dáng với Triệu Khanh Nho.“Màu son hôm nay của cô thật đẹp.” Triệu Khanh Nho khen.“Cảm……”“Nhưng không hợp với cô, màu da cô hơi tối, màu son lại quá sáng.” Triệu Khanh Nho lại bổ sung thêm một ngồi bên trong lập tức thu lại nụ cười, lạnh mặt quẹt thẻ, in hoá đơn đập xuống bệ cửa sổ “Bác sĩ Triệu, anh xứng đáng độc thân cả đời lắm.”Triệu Khanh Nho cười ha ha, lấy ra một hộp Macaron 1 đưa qua “Này, coi như tôi nhận lỗi.”Người ngồi bên trong lại mặt mày hớn hở, liên tục “Cảm ơn bác sĩ Triệu”.Hai người ầm ĩ như vậy, Nhuế Ngạn lại ngoảnh mặt làm ngơ, vẻ mặt buồn Khanh Nho đi đến bên cạnh cô, hỏi “Cô làm sao vậy, biểu cảm này là sao.”“Haiz.” Nhuế Ngạn thở dài, nghiêm túc nói, “Sau này tôi phải cố gắng làm việc mới được, nếu không tôi sẽ chẳng nuôi nổi chú Tiểu Trác.”Triệu Khanh Nho che ngực ho khan mấy tiếng, anh không nghe nhầm đấy chứ, cô nhóc bên cạnh anh lại muốn nuôi tên tai họa Lương ơi Trác Lương cậu cũng có ngày hôm lực bình tĩnh lại, Triệu Khanh Nho ra vẻ lơ đãng nói “Nếu cô không nuôi nổi cậu ấy thì có thể để cậu ấy nuôi cô mà, cũng chẳng khác nhau là bao, hà cớ gì phân chia rạch ròi như vậy.”Nhuế Ngạn liếc anh ấy một cái, Triệu Khanh Nho cười tủm tỉm kéo cô vào văn phòng của mình, lấy một tờ giấy đã viết sẵn kèm một con dấu tới.“Cô in dấu tay vào đây, tiền vừa rồi tôi cho mượn phải trả lại đấy.” Người khác không biết gia thế của Trác Lương, nhưng anh ấy biết, anh ấy chỉ là một bác sĩ bình thường, số tiền này không thể biếu nợ thì phải trả, đó là lẽ đương nhiên, Nhuế Ngạn ký tên ấn dấu phút sau, Triệu Khanh Nho cầm giấy nợ giơ ra trước mặt Trác Ngạn sửng sốt, nóng nảy “Bác sĩ Triệu, đó là tôi nợ anh, anh……” Nhuế Ngạn đi tới giật lấy tờ giấy nợ kia, Trác Lương nhanh tay cầm lên đọc.“Trác Lương, tuy Nhuế Ngạn là người ký tên, nhưng cậu đừng nói là cậu không nhận đấy nhé?”“Nhận.” Trác Lương gấp giấy nợ lại cất vào trong túi, “Sao có thể không nhận được.”Nhuế Ngạn đỏ mặt, tên Triệu Khanh Nho này thật sự quá xấu xa. Trác Lương lại liếc Nhuế Ngạn một cái, ra vẻ lơ đãng nói “Sau này cháu đừng tùy tiện ký tên ấn dấu tay, nhỡ đâu là hợp đồng bán thân thì phải làm sao?”Mặt Nhuế Ngạn lại càng đỏ Ngạn ở cạnh Trác Lương đến bữa tối, đợi Trác Lương ăn tối xong Nhuế Ngạn mới rời đi, Nhuế Ngạn lại bắt đầu cảm thấy mất mát, bịn rịn một hồi, đến lúc không thể kéo dài hơn mới nhẹ nhàng mở miệng “Chú Tiểu Trác, cháu đi đây”Môi Trác Lương giật giật, tay rũ bên người thoáng siết chặt, có một số việc anh không muốn vội vàng, nếu chân anh không tốt lên được thì biết như thế nào?Chỉ là……“…Nhuế Ngạn.” Trác Lương không kìm được mở miệng gọi cô lại, “Mấy ngày nay cháu ở lại bệnh viện đi.” Chuyện về Ninh Điềm còn chưa giải quyết, anh cũng không yên tâm để cô ở nhà một Ngạn xoay người, Trác Lương không dám đối diện với cô, ánh mắt né Ngạn cũng không dám nhìn anh, khẽ lên Lương nằm trong phòng đơn cao cấp, bên trong có một chiếc giường dành cho người nhà, buổi tối Nhuế Ngạn ngủ trên chiếc giường sau là thứ hai, Nhuế Ngạn phải đến trường đi học, sáng sớm, Du Hi xách theo đồ ăn sáng đến, nói rằng muốn đưa cô đi Ngạn ngơ ngác “Anh nói gì cơ?”“Tôi sẽ đưa cô đi học.” Du Hi tủm tỉm cười.“Hôm nay anh không phải đi làm à?”“Buổi sáng tôi rảnh, buổi chiều tôi sẽ nhờ người khác đón cô.”“Tôi…”“Nhuế Ngạn, nghe lời Du Hi, để cậu ấy đưa cháu đi học đi.” Trác Lương mở miệng cắt ngang lời cô.“Không……”“Nghe lời.” Trác Lương bình thản nói, “Cháu tạm chấp nhận mấy ngày, chuyện này chú sẽ giải quyết nhanh thôi.”Nhuế Ngạn bất đắc dĩ, đành mang theo chú lính cứu hoả “Cao to lực lưỡng” đi Ngạn cùng Du Hi vừa xuất hiện trước phòng học, toàn bộ người trong phòng đều nhìn về phía này, thứ nhất Du Hi vừa cao vừa to, bề ngoài xuất chúng, hơn nữa do xuất thân từ quân nhân nên trên người tản ra khí chất oai phong hấp dẫn mọi ánh Ngạn trông có vẻ bình tĩnh nhưng trong lòng đã bắt đầu hò hét, thảm hại hơn chính là hai người Ứng Bình và Thiệu Tử Phàm ngồi sau Ngải Tiểu Á, ánh mắt hai người nhìn cô quả thực rất lạ.“Nhuế Ngạn, ai thế?” Ngải Tiểu Á tò mò nhìn về phía Du Hi, ánh mắt giống như hận không thể lột da anh ấy từ trong ra ngoài để tìm Ngạn thở dài, mở bình giữ nhiệt ra “Anh tự giới thiệu đi.”“Chào cô.” Du Hi duỗi tay về phía Ngải Tiểu Á, “Tôi là vệ sĩ, nghe theo lệnh của thiếu gia đến bảo vệ tiểu thư Nhuế Ngạn.”Nhuế Ngạn suýt chút nữa phun nước vào mặt Du Hi, mấy người các anh bị thần kinh hết rồi à!Ánh mắt Ngải Tiểu Á nhìn Nhuế Ngạn dần thay đổi, cuối cùng vỗ vỗ bả vai Nhuế Ngạn, cười đầy ẩn ý nói “Nhuế Ngạn, không ngờ đấy, không ngờ đấy.”Nhuế Ngạn vất vả nuốt ngụm nước xuống, cô cũng có ngờ được khiến Ngải Tiểu Á không thể ngờ được còn nhiều hơn nữa, ví dụ như vệ sĩ của Nhuế Ngạn mỗi ngày đổi một người, mỗi người đều có dáng đẹp đến chảy máu mũi, toàn là dạng mặc đồ nhìn gầy cởi đồ có Tiểu Á cảm thấy sắp mù mắt đến nơi mấy ngày, Nhuế Ngạn đã hoàn toàn quen với cảm giác trở thành tâm điểm giữa đám đông, luôn luôn tự nhủ rằng Nhuế Ngạn, mày phải nhớ kỹ, mày là Queen, cho dù Thái Sơn có sụp thì mặt cũng không được đổi sắc.“Nhuế Ngạn, mặt hàng này rốt cuộc cậu có bao nhiêu?” Ngải Tiểu Á thèm chảy nước Ngạn vô cùng bình tĩnh nói “Kín cả một nhà cơ, cậu có muốn không?”Mấy này nay Trác Lương luôn nằm viện tiếp nhận trị liệu, mấy ngày đầu phải dùng thuốc nặng, hôm nào anh cũng mê chuông điện thoại reo lên, Trác Lương đang ngủ trên giường bệnh, chuông điện thoại vang lên thật lâu, người nằm trên giường mới mơ màng sờ tới di động.“Nhuế Ngạn, cháu xong việc rồi hả? Du Hi đã đến đón cháu chưa?” Dù đang mê man nhưng giọng điệu của người đó vẫn rất dịu dàng mềm bên kia im lặng một lúc, cho đến khi Trác Lương dần tỉnh táo lại, bên kia mới lên tiếng “A Lương, là anh.”“Anh?” Trác Lương mở to mắt, giơ máy ra trước mặt nhìn, đúng là số của Trác Khiêm.“Là anh, gần đây em thế nào rồi? Anh nghe Triệu Khanh Nho nói em đang tiếp nhận trị liệu.” “Em biết ngay mà.” Trác Lương cười một tiếng, “Cái tên nội gián Triệu Khanh Nho này.” Anh đã sớm đoán được, Triệu Khanh Nho biết rất chi tiết bệnh tình của anh, nhất định đã có người thảo luận với anh ấy.“Em có muốn anh đến thăm em không, A Lương.” Trác Khiêm rất lo lắng cho anh.“Chờ thêm một thời gian đi ạ, khẳng định ông nội sẽ cho người đi theo anh đấy.” Hiện giờ anh không muốn gặp bọn họ, không muốn nhìn thấy ánh mắt mong chờ của người thân, anh sợ bọn họ lại thất vọng thêm lần nữa, cũng sợ bọn họ đau lòng vì anh.“Được rồi.” Trác Khiêm thở dài, lại nói, “Lời em nhờ Hiểu Thiên chuyển lại cho anh, anh đã làm theo rồi, cho Ninh Điềm với Đàm Triết một số tiền, cũng chấp nhận cút xéo.”“Vâng, bọn chúng chấp nhận là được rồi.”“Có người nhìn thấy Đàm Triết qua lại thân thiết với công tử nhà họ Trần, thường xuyên đi theo cậu ta ra vào sòng bạc Macao.” Trác Khiêm dừng lại, “A Lương, làm vậy có quá đáng quá hay không?” Tuy Ninh Điềm ký hợp đồng với anh làm bạn gái, nhưng thân thể tự do, tình yêu bị công khai là do cô ả không cẩn thận, gián đoạn hợp đồng, không che chở cho cô ả nữa là được rồi, thậm chí có thể ngáng chân xả giận, nhưng ý định của A Lương khi làm vậy rõ ràng, anh muốn mạng của Đàm ở Vân Ninh đều biết Trần gia làm giàu nhờ gì, tuy chưa làm việc trái pháp luật, nhưng quan hệ trong tối ngoài sáng rất rắc rối, luôn nằm giữa ranh giới trắng công tử nhà họ Triệu tiếp cận một người đại diện chưa mấy tiếng tăm, trong đó có ý tứ gì không cần nói cũng tiền anh đưa đối với Đàm Triết mà nói quả thật là một khoản kếch xù, song đặt ở sòng bạc, khoản đó chẳng đáng là bao, hết tiền thì phải làm sao? Biện pháp nhanh nhất chính là vay nặng lãi, mà vay nặng lãi trả không được thì phải làm sao bây giờ?“Anh à.” Trác Lương khẽ gọi anh ấy một tiếng, “Tên đó động vào người của em.”“Người của… em?” Trác Khiêm thoáng bất ngờ, suy nghĩ một lát, không hỏi nhiều nữa, “Anh biết rồi, chuyện này anh sẽ không tiếp tục nhúng tay.”Cúp điện thoại, Trác Lương lại nằm xuống giường thêm một lát rồi mới đứng dậy ngồi xe lăn đi đến bên cửa đông trời tối rất sớm, mới hơn 5 giờ chiều, sắc trời đã bắt đầu chuyển đen, từng bông tuyết trắng tinh nhẹ nhàng rơi xuống, nhanh chóng hình thành một lớp tuyết trắng trên mặt bóng dáng quen thuộc từ hoa viên chạy lâu sau, cửa phòng bệnh được đẩy ra, tiếng nói trong trẻo vang vọng khắp phòng “Chú Tiểu Trác, bên ngoài tuyết rơi rồi, chú có thấy không ạ?” Tựa như làn gió mang theo hơi thở trong lành tinh khiết, hòa tan mùi thuốc sát trùng nồng nặc trên người anh.“Chú thấy rồi.” Trác Lương xoay người, khóe môi khẽ cong, “Cháu lạnh không?”“Cũng bình thường ạ.” Nhuế Ngạn tháo khăn quàng vào áo khoác rồi treo lên giá, “Chẳng phải tục ngữ có câu tuyết rơi không lạnh bằng tuyết tan hay sao ạ 2.”Nhuế Ngạn đi tới, ngồi xổm bên người anh, ngửa đầu nhìn anh “Chú hôm nay thế nào, còn mệt không ạ? Trông sắc mặt của chú không được tốt lắm.”“Triệu Khanh Nho nói ngày đầu tiên sẽ rất khó chịu, qua vài ngày sẽ khá hơn thôi.” Trác Lương chạm vào tay cô, hơi lạnh, “Sao cháu không đeo găng tay?”“Dạ…” Lúc này Nhuế Ngạn mới phát hiện tay mình không đeo găng, “Cháu đi vội quá nên quên ở chỗ làm rồi ạ.” Hôm nay cô làm việc tại một cửa hàng, lúc thay quần áo đã để quên ở phòng thay đồ.“Cháu đấy, suốt ngày quên còn không biết xấu hổ nói mình làm tròn lên mới hai mươi.” Trác Lương cốc đầu cô một Ngạn sát thở dài một hơi “Chú cũng là một ông chú già rồi, còn không biết xấu hổ mà chê cười cháu.”“Ôi trời đất…” Du Hi dùng chân đá văng cửa phòng, xách theo bữa tối đi vào, “Nhuế Ngạn, cô chạy nhanh thật đấy, không sợ bị ngã à.”Nhuế Ngạn nhìn thấy Du Hi bước vào, hừ mạnh một tiếng, quay mặt đi không thèm nhìn anh ấy.“Làm sao vậy?” Trác Lương nhíu mày.“Ơ, vẫn còn giận à?” Du Hi đặt đồ ăn lên bàn, sau đó chống bàn cười đến gập cả vẻ một hồi, Du Hi mới dần im lặng trước ánh mắt cảnh cáo của Trác Lương.“Vừa rồi em chờ Nhuế Ngạn bên ngoài.” Du Hi chủ động kể lại chuyện ban nãy, “Sau khi kết thúc hoạt động, đúng lúc nhìn thấy Nhuế Ngạn bị một tên oắt con tỏ tình, ha ha ha ha ha ha……” Du Hi lại không nhịn được cười phá Lương nghe vậy, đôi mắt híp lại, nhìn lướt sang Nhuế Ngạn che mặt, lần này thật là tức chết lẽ mấy ngày nay, hôm nào Nhuế Ngạn cũng dẫn theo một người đàn ông lạ đi học đã kích thích Ứng Bình, hôm nay Ứng Bình ôm một bó hoa to tới tỏ tình với Nhuế thật, đây là lần đầu tiên Nhuế Ngạn được tặng hoa, cảm giác rất xúc động, nhưng chưa xúc động được vài giây đã bị Du Hi giẫm Hi mỉm cười khéo léo đi tới trước mặt bọn họ, rất lịch sự khom lưng chào, sau đó nói Thiếu phu nhân, thiếu gia đang lái Lamborghini đến đón cô rồi ạ.”Cả cuộc đời, đây là lần mất mặt nhất của Nhuế Ngạn, không gì sánh chương 261 Macaron là một loại bánh ngọt của Pháp được làm từ lòng trắng trứng, đường bột, đường cát, bột hạnh nhân và thêm màu thực phẩm. Nhân bánh thường được lấp đầy với mứt, ganache hoặc kem bơ kẹp giữa hai mặt bánh. Thưởng thức macaron, người ta có thể tìm thấy từ những hương vị truyền thống như mâm xôi, sô cô la, cho đến những hương vị mới như nấm và trà xanh.2 “Tuyết rơi không lạnh bằng tuyết tan”. Câu tục ngữ trên được giải thích bằng hiện tượng tự nhiên như sau. Vào mùa đông, luồng khí lạnh di chuyển từ Bắc xuống Nam, khi gặp luồng khí ấm áp và ẩm ướt từ phía Nam, trời sẽ xuất hiện tuyết. Trước khi tuyết rơi, lượng không khí lạnh rất yếu, nó sẽ dần ấm lên sau khi ở một vùng nào đó trong thời gian dài, luồng không khí từ phía Nam mang theo khí ấm hơn tràn về phía Bắc. Khi luồng khí lạnh được tăng cường, không khí ấm áp và ẩm ướt được nâng lên thành mây và trùm kín bầu trời. Nhiệt trên mặt đất không dễ bị mất. Do đó, mọi người không cảm thấy lạnh trước và trong khi tuyết rơi vào mùa đông. Khi các luồng khí lạnh tiếp tục tăng cường trong thời gian tuyết rơi, để không khí lạnh mạnh kiểm soát toàn bộ khu vực, tuyết sẽ ngừng rơi. Tại thời điểm này, do mặt đất và không trung chủ yếu là khí lạnh, gió thổi đến cũng mạnh hơn làm mất lớp mây giữ nhiệt ban đầu. Khi tuyết tan, nó phải hấp thụ rất nhiều nhiệt từ lớp không khí gần bề mặt và làm giảm nhiệt độ. Kết quả là mọi người cảm thấy lạnh hơn khi tan tuyết so với khi tuyết rơi.
Ông nội Trác tìm người xem ngày, năm nay không còn ngày đẹp nữa, phải chờ đến tháng ba năm sau mới có ngày đẹp, thấm thoát sắp đến tháng 11 rồi, tính ra cũng không còn nhiều thời gian chuẩn nhiên Nhuế Ngạn sẽ không coi Lục gia là nhà mẹ đẻ, đối với Lục Liễm, trong lòng Nhuế Ngạn cũng rất rõ ràng, cô với Lục Liễm chỉ thân quen hơn người lạ một chút mà thôi, năm xưa cậu nhỏ giúp cô chẳng qua là cậu tốt bụng, cô cũng không thể bắt ép cậu đảm nhiệm vai trò đại diện họ nhà gái Nhuế Ngạn không ngờ Lục Liễm và Lâm Ngữ lại tự mình tới nhà họ Trác bàn chuyện kết hôn với bố Trác mẹ Trác, nói rằng Nhuế Ngạn đã không còn người thân, mọi việc chuẩn bị cho hôn lễ sẽ do vợ chồng họ đảm Trác mẹ Trác bàn đến sính lễ, Lục Liễm nói chỉ cần hai người hòa thuận, không có sính lễ cũng không Trác mẹ Trác nói không được, dù sao bây giờ Nhuế Ngạn là người của công chúng, sính lễ nhiều hay ít cũng ảnh hưởng tới thể diện của cô, sính lễ nhất định phải có, Lục Liễm ngẫm nghĩ một lúc rồi nói bọn họ sẽ nhận sính lễ giúp Nhuế Ngạn và Trác Lương, sau đó gửi lại kèm của hồi môn cho Trác Lương với Nhuế Lương ngồi bên cạnh nhìn bộ dáng mặc vest, phong thái bề trên của anh ấy thì hận đến ngứa răng, chỉ tiếc không thể tẩn cho một trận, lúc này nghe thấy anh ấy nhắc đến của hồi môn, anh lập tức không vui “Không cần của hồi môn của cậu, chúng tôi không cần.”“Không được, đây là tấm lòng của bề trên, sao lại có thể không cần?” Lục Liễm nghiêm mặt, “Yên tâm, Nhuế Ngạn giống như con gái của tôi vậy, số tiền này là tôi cam tâm tình nguyện tặng cho cháu gái ngoại, sau này chúng ta chính là người một nhà rồi.”Triệu Khanh Nho đi theo ăn chực bỗng phụt một ngụm trà ra, mọi người cười Liễm thân thiết vỗ tay bố Trác “Sau này cháu phải gọi chú là anh Trác rồi.”Trác Lương căm tức ôm ngực, suýt chút nữa lên cơn đau tim, Trác Khiêm dùng bàn tay lành lặn vỗ vỗ bả vai anh “A Lương, chịu đựng đi em, người đứng dưới mái hiên không thể không cúi đầu..”Trác Lương nhìn liếc sang cánh tay phải đang bó bột của Trác Khiêm, cảm thấy mình với Trác Khiêm đúng là anh em cùng cảnh Liễm cố tình quay ra ngắm trăng than thở “Cuộc sống mà, đúng là khó lường, anh sẽ vĩnh viễn không thể đoán được trong giây tiếp theo cuộc đời anh sẽ trở nên thế nào, bởi chắc chắn anh sẽ không đoán được năm xưa tôi với Trác Lương… Tiểu Lương cùng đi nuôi lợn, Tiểu Lương nuôi lợn còn tốt hơn cả tôi, đó là một cú đả kích chí mạng đối với một người kiêu ngạo như tôi, sau này…”Lục Liễm nhìn về phía Trác Lương, đau lòng lắc đầu “Sau này, cậu lại trở thành cháu rể của tôi, cuộc sống mà, đúng là tràn ngập kỳ tích, nào, Tráng Tráng, chào anh rể Tiểu Lương đi con.”Trác Lương chẳng thể tức giận, chỉ đành nắm chặt lấy tay Nhuế Ngạn, trong lòng nghĩ vì Ngạn Ngạn, anh có thể Ngữ nghĩ đến tương đối nhiều việc, cô ấy nói rằng đến lúc đó Nhuế Ngạn sẽ gả đi từ đâu, nói nhà họ Lâm cũng ở Vân Ninh, nếu không sẽ rước dâu từ nhà họ Lâm vậy.“Thế thì không tốt lắm đâu ạ.” Nhuế Ngạn từ chối trước, “Chuyện kết hôn của cháu đã làm phiền đến cậu mợ lắm rồi, nếu còn tạo thêm phiền phức cho nhà mợ nữa thì cháu lại càng áy náy.”“Có gì mà không tốt chứ.” Lục Liễm chỉ về phía Lâm Tráng Tráng đang phá tan một cái mô hình máy bay, nói, “Con trai của cậu là Lâm Tráng Tráng, cậu đã ở rể nhà vợ rồi, Nhuế Ngạn, sau này nơi đó cũng chính là nhà mẹ đẻ của cháu.”Mọi người “……” Đùa à.“Anh ấy không nói đùa đâu.” Lâm Ngữ trừng Lục Liễm một cái, “Lần đầu tiên anh ấy muốn ở rể bị bố tôi cầm chổi đuổi đi, bố tôi bắt tôi phải chia tay anh ấy, nói rằng loại con rể ăn bám nhà vợ thế này không thể lấy.”Mọi người “……”“Thế lần thứ hai thì sao?” Không biết Triệu Khanh Nho tìm được hạt dưa ở đâu, một bên cắn hạt dưa một bên hỏi.“Lần thứ hai là lúc diễn tập quân sự, anh ấy chĩa súng vào đầu bố tôi rồi nói muốn ở rể, nếu bố tôi đồng ý, anh ấy sẽ thả bố ra, sau đó nhấc tay đầu hàng.” “Đệch…” Triệu Khanh Nho suýt nuốt vỏ dưa vào bụng, bố của Lâm Ngữ là một nhân vật rất nổi tiếng đấy, “Lục Liễm, cậu được lắm, sau đó thì sao?”“Bố tôi đồng ý.” Lâm Ngữ cười lạnh một tiếng, “Sau đó anh ấy bắn chết bố tôi.”Mọi người câm nín, đúng là tự tìm đường chết, người này bây giờ còn có thể cưới vợ sinh con, quả thực là kỳ Lục Liễm không biết xấu hổ đòi ở rể Lâm gia nên Nhuế Ngạn sẽ được đón dâu tại Lâm gia, Lâm Ngữ bắt đầu nhờ mẹ chuẩn bị chăn ga gối đệm, còn mua bánh hỉ vân vân.“Dì ạ…” Lâm Ngữ gọi mẹ Trác một tiếng, lại nhận ra xưng hô như vậy không đúng vai vế, đành phải sửa miệng, “Chị à… Em tổ chức hôn lễ với Lục Liễm trong quân doanh nên đơn giản lắm, lễ cưới cần phải chuẩn bị những gì em cũng không biết, nếu chị có ý kiến gì thì cứ nói thẳng với em, em sẽ đi làm.”“Được được, cảm ơn các em đã giúp đỡ.” Mẹ Trác thấy cô ấy thật lòng quan tâm Nhuế Ngạn như thế, trong lòng cũng vui thay Nhuế Ngạn.“Cháu cảm ơn mợ ạ.” Nhuế Ngạn chân thành nói lời cảm ơn với cô ấy, cô cũng không ngờ Lâm Ngữ sẽ giúp cô nhiều việc như vậy.“Cháu không phải cảm ơn đâu.” Lâm Ngữ vỗ về mu bàn tay cô, “Chúng ta là người một nhà, sau này nhà mợ chính là nhà mẹ đẻ của cháu, nếu Trác Lương ức hiếp cháu… Cháu cứ tìm đến cậu, da mặt cậu cháu dày, chịu đòn được.”Nhuế Ngạn “……” Logic kiểu này… Có gì đó sai Khanh Nho đi theo ăn chực cả tối, cảm thấy nên làm chút việc gì đó, anh ấy với Lâm Ngữ đều là bác sĩ, không khỏi nói đến sự khác biệt giữa Trung Quốc và Phương Tây, Lâm Ngữ hoàn toàn theo Tây y, Triệu Khanh Nho tuy cũng theo Tây y, nhưng gia đình lại là dòng dõi Đông y, ngay cả chân của Trác Lương nếu không có Đông y phụ trợ thì cũng sẽ không khôi phục tốt được như vậy.“Thật ra tôi là thiên tài, Đông y hay Tây y đều được.” Triệu Khanh Nho bắt chéo chân khoe khoang.“Em đừng nói chuyện với cái tên bác sĩ Mông Cổ đó nữa.” Nói đến chuyện này, Lục Liễm lại tức giận, “Năm xưa anh đánh nhau với Trác Lương, Trác Lương đánh anh gãy tay, đến tìm tên bác sĩ Mông Cổ này lại bị cắm cho hai kim đau gần chết, em nói xem tại sao khi đó anh lại tin cậu ta nhỉ, sau khi cậu ta châm kim anh nằm liệt trên giường luôn, mãi cũng chẳng cử động được.”“Tôi…” Triệu Khanh Nho bị anh ấy vạch trần, tức giận ném quýt sang, “Khi đó tay nghề của tôi còn chưa thành thạo, cơ thể của cậu cũng không tốt.”“Cơ thể tôi không tốt á? Cậu bảo tay nghề chưa thành thạo sao còn dám châm kim vào thân thể người khác?”“Cậu chưa nghe nói người tài gan lớn ư?” Nói tới đây, Triệu Khanh Nho liếc mắt sang Trác Khiêm đang hóng chuyện bên cạnh, “Nếu không, Trác tổng thử châm xem?”Trác tổng bị gãy tay “Thôi khỏi, tôi da dày thịt béo, châm kim không được đâu, dùng dao thì may ra.”“Ồ, thế tay chân người đánh gãy tay anh làm bằng kim cương hả.” Triệu Khanh Nho cảm thấy Trác Khiêm xem thường mình, đâm một dao vào trái tim yếu đuổi của Trác bối nhà họ Trác nhìn những người trẻ tuổi đùa cợt ầm ĩ, trong lòng cũng thấy vui vẻ, kể từ khi Trác Lương bị thương ở chân, lâu lắm rồi cả nhà mới vui như Khanh Nho không thèm quan tâm đến những kẻ khinh thường mình, nằng nặc đòi bắt mạch cho ông nội Trác, ông nội có quen biết với ông ngoại của Triệu Khanh Nho, cũng chẳng từ chối được, đành duỗi tay cho anh ấy Khanh Nho bấm một lát, thật sự nói rành mạch ra bệnh viêm khớp và cao huyết áp của ông ấy vừa nói ông nội lại gật gù khen ngợi, khen đến mức lòng hư vinh của Triệu Khanh Nho trào dâng, vì thế bố Trác mẹ Trác cũng thử bấm mạch, gần đây mẹ Trác hay bị tụt huyết áp, đứng lên là lại choáng, trước đây luôn giấu mọi người trong nhà, nay cũng bị Triệu Khanh Nho nhìn ra, bị mọi người mắng cho một Khanh Nho càng lâng lâng, vẫy tay với Nhuế Ngạn “Lại đây nào, Nhuế Ngạn, để tôi xem cho cô.” Nhuế Ngạn chưa từng được bác sĩ Đông y bắt mạch nên khá tò mò, liền vươn tay ra, Triệu Khanh Nho xem xong tay này lại bắt sang tay kia “Khí huyết không ổn định, hơi suy dinh dưỡng, người hơi gầy, phải ăn nhiều cơm vào, huyết áp cũng khá thấp, dạ dày không quá tốt, không có nhiều bệnh nhưng nhất định phải ăn uống đủ chất.” Lục Liễm và Trác Lương đều không muốn bị anh ấy xem, cuối cùng không chịu được ánh nhìn của cả nhà, Trác Lương đành phải vươn tay ra, nói thật, cả anh lẫn Lục Liễm đều cảm thấy tên bác sĩ Đông y này không đáng tin cậy. Quả nhiên…Triệu Khanh Nho nắm cổ tay anh bấm một lúc, đột nhiên ré lên một tiếng “Đệch, đây là hỉ mạch mà…”Nếu không có ông nội Trác với bố Trác mẹ Trác ở đây, chắc chắn Trác Lương đã nhấc chân đá anh ấy Khanh Nho ném văng tay anh ra, hưng phấn bắt lấy tay Nhuế Ngạn “Để tôi xem lại một chút, nhanh nào…” Vừa rồi anh đã cảm thấy có gì đó không đúng lắm, hóa Ngạn bất ngờ bị anh ấy cầm tay, ánh mắt Trác Lương tối sầm lại, đang định kéo tay Nhuế Ngạn về thì chợt thấy Triệu Khanh Nho đặt ba ngón tay lên cổ tay cô, đột nhiên đập bàn “Chắc chắn là hỉ mạch, Nhuế Ngạn, có phải cô đang mang thai không?”Ông nội Trác “……”Bố Trác “……”Mẹ Trác “……”Trác Lương “……”Vợ chồng Lục Liễm “……”Cả nhà bất chấp đã tối muộn để đưa Nhuế Ngạn đến bệnh viện kiểm tra, quả thật là mang thai, thai đã hơn hai tháng, tính toán thời gian thì chính là buổi tối Trác Lương chứng minh chính mình không già kia, ban đầu còn mặc áo mưa, sau đó ý loạn tình mê mà quên béng Khanh Nho cảm thán “Tôi đã nói là hỉ mạch rồi mà! Để xem sau này còn có ai dám gọi tôi là bác sĩ Mông Cổ không, ngay cả hỉ mạch tôi còn chẩn ra được, các cậu có làm thế được không?”Trác Lương và Nhuế Ngạn cũng chưa nghĩ đến sẽ mang thai, từ trước đến nay Trác Lương rất ít khi thể hiện cảm xúc trên mặt, thế nhưng sau khi nghe được tin vui nụ cười trên khóe miệng chưa từng tắt, còn thì thầm bên tai Nhuế Ngạn “Ngạn Ngạn, anh có già không hử?”Bị Nhuế Ngạn lấy khuỷu tay huých một Ngạn mang thai, cà nhà họ Trác sướng đến phát điên, đứa trẻ mong mỏi nhiều năm cuối cùng cũng tới, chỉ hận không thể nâng niu Nhuế Ngạn trong lòng bàn Ngạn cũng bắt đầu giảm bớt công việc, mỗi tuần chỉ quay một vài chương trình, sự kiện gì đó đều hoãn lại ngày trước khi đi ngủ Trác Lương đều ghé vào bụng Nhuế Ngạn nhắc mãi “Con gái à, con gái, nhất định phải là con gái.”“Tại sao nhất định phải là con gái?” Nhuế Ngạn nhíu mày, “Anh không thích con trai ư?”Trác Lương không nói lời nào, Nhuế Ngạn gặng hỏi rất nhiều ngày, Trác Lương mới mất tự nhiên nói “Nếu là con trai, lại nhỏ hơn Lâm Tráng Tráng mấy tuổi, nhất định sẽ bị bắt nạt, nếu là con gái thì ai bắt nạt ai còn chưa biết đâu.”Nhuế Ngạn “……” Đúng là trẻ Khanh Nho nghe Trác Lương không ngừng cầu nguyện, bảo rằng sẽ tìm người xem giúp anh là nam hay nữ song lại bị Trác Lương từ chối, Trác Lương rất kiên quyết nói “Nhất định là con gái.”Mấy tháng sau, Nhuế Ngạn thật sự hạ sinh một bé gái, Trác Lương đặt tên ở nhà cho con gái là Trác Kiều Kiều, mi là Lâm Tráng Tráng, nhà ta có Trác Kiều Kiều, để xem ai sẽ bắt nạt ai.
chỉ muốn thương anh chiều anh nuôi anh